NHẠC NỀN

Friday, July 16, 2021

Viết Cho Những Ngày Mùa Hạ Xanh Xao

 Bởi hạ vắng người nên mùa đã hóa thành thơ, bởi người đã xa nên những hạ nay tôi không còn nghe ai kể, về những mộng mơ của thuở sơ đầu, về những cháy nồng ngày ấy yêu nhau. Lòng tôi không vui trên những phiến môi cười, một chút giận hờn cho mùa đầy thêm cảm xúc! Nhưng, tôi giận hờn điều gì, tôi giận hờn người nào?

Khói thuốc rơi hay những màn sương đương lãng đãng giữa trời chạng vạng? Tôi bước đi nghe tiếng mùa hạ ru tình. Ôi! Mùa hạ… những loài ve rỉ rả giữa nắng gầy, những vấn vương còn níu tâm tư lạc miền ký ức. Em bảo với tôi về những con đường rực lửa, cánh phượng hồng trải gót chân đi, tia nắng chói chang thiêu đốt thêm những nỗi buồn sắp sửa chia xa… mùa hạ! Em bảo với tôi về tà áo trắng ngần ngại lời yêu chưa nói, về ánh mắt buồn long lanh ướt, về tiếng ve chảy dài theo những ân tình trên dòng lưu bút bâng khuâng… Em sợ một mai mùa hạ sẽ chìm vào dĩ vãng…

Vậy ư!?…

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

(Một giấc mơ say)

#huỳnh minh nhật 

No comments:

Post a Comment